Đi để thấy mình rõ hơn

“Điểm đến của mỗi chuyến đi không phải là một vùng đất mới, mà là một cách nhìn mới”. Câu nói quen thuộc ấy không chỉ dành cho những người mê xê dịch, mà cho bất kỳ ai đang sống giữa nhịp đời nhanh, nhiều áp lực và đôi khi quên mất rằng thế giới rộng lớn hơn rất nhiều so với khung cửa quen thuộc mỗi ngày.

Chúng ta thường nghĩ đi là để đặt chân đến nơi chưa từng đến, chụp những bức ảnh đẹp, thưởng thức món ăn lạ, sưu tầm những dấu mốc địa lý. Nhưng càng đi nhiều, càng thấy điểm đến thực sự lại nằm bên trong chính mình. Một chuyến đi có thể không đổi thay địa lý, nhưng luôn thay đổi nội tâm nếu ta chịu mở lòng quan sát và cảm nhận.

Khi ta đứng trên một con đèo ở vùng cao, nhìn mây trôi trên những thửa ruộng bậc thang, cái đẹp ấy không chỉ khiến ta trầm trồ. Nó làm ta nhỏ bé lại. Ta bỗng nhận ra những bực dọc, những căng thẳng từng làm mình khổ sở bấy lâu thực ra chẳng đáng bao nhiêu so với vẻ bao dung của thiên nhiên. Lúc ấy, ta nhìn thế giới bằng đôi mắt khác, khoan dung hơn, nhẹ nhàng hơn.

574583599-1560810118606093-4105680613236108251-n-1303-1769072556.jpeg
Địa linh tại tượng Phật Dordenma ở Kuenselphodrang, Thimphu, luôn sẵn sàng đón tiếp Phật tử từ khắp nơi.

Hay khi lạc bước vào một khu chợ nhỏ của một miền quê xa, nhìn những con người xa lạ nở nụ cười, bày tỏ sự giúp đỡ, ta bỗng tin rằng sự tử tế vẫn còn ở khắp nơi. Cảm giác ấy - sự tin tưởng vào lòng tốt của con người - chính là “điểm đến” mà chẳng bản đồ nào đánh dấu.

Đi cũng là cơ hội để ta soi lại chính mình. Rời khỏi không gian quen thuộc, ta buộc phải đối mặt với sự chậm chạp, vụng về hay những giới hạn vô hình mà trước đây ta chẳng bao giờ nhận ra. Một chuyến trekking mệt đứt hơi dạy ta biết tôn trọng sức khỏe. Một chuyến đi dài ngày buộc ta học cách lắng nghe người khác, nhường nhịn nhau, học cách sống tối giản. Những thay đổi nhỏ ấy không đo được bằng kilomet, nhưng lại đo được bằng độ trưởng thành của tâm hồn.

Và đôi khi, đi không phải để tìm điều mới, mà để tìm lại điều cũ - một phiên bản đã từng yên bình hơn, dịu dàng hơn của chính ta. Khi ta đi giữa cánh rừng, nghe tiếng chim, tiếng suối, ký ức thời thơ ấu ùa về, khiến ta hiểu rằng hạnh phúc hóa ra rất giản đơn: chỉ cần một khoảng thở, một cái nhìn sâu, một sự kết nối chân thật với thiên nhiên và sự sống.

562426340-1546047196749052-807126281065789156-n-1305-1769072465.jpeg

Chính vì thế, giá trị lớn nhất của những chuyến đi không nằm ở nơi ta đến, mà ở việc ta nhìn thế giới - và nhìn chính ta - bằng một đôi mắt mới. Đi để thấy rằng vùng an toàn không phải lúc nào cũng an toàn. Đi để biết thế giới rộng lớn, con người đa dạng và cuộc đời đáng sống hơn ta tưởng. Đi để học cách biết ơn những gì tưởng như hiển nhiên.

Và khi trở về, ta không còn là người cũ. Vẫn con đường ấy, căn phòng ấy, ly cà phê mỗi sáng ấy, nhưng ta thấy rõ hơn những điều từng mờ nhạt. Một người biết mở rộng cách nhìn sẽ luôn tìm thấy sự mới mẻ ngay cả trong điều quen thuộc nhất. Bởi điểm đến cuối cùng không nằm ở bản đồ, mà nằm ở sự thay đổi trong chính trái tim mình.

Theo Cổng thông tin Phật Giáo