CỘNG ĐỒNG PHẬT TỬ
Tôi đã làm gì để "Tâm" mình an yên hơn
NGPGVN - Giữa những bộn bề của cơm áo và những va chạm đời thường, tôi từng nghĩ bình an là điều gì đó rất xa xỉ. Nhưng khi học cách quay về quan sát chính mình, hiểu nhân quả, thực tập chánh niệm và buông bớt kỳ vọng, tôi nhận ra: an yên không đến từ việc cuộc sống bớt sóng gió, mà từ việc tâm mình biết lắng lại. Đây là hành trình tôi đã đi - chậm rãi, nhiều lần vấp ngã, nhưng đủ để thấy lòng nhẹ hơn mỗi ngày.
Hiểu nhân quả, tôi đón Tết bình thản hơn
NGPGVN - Có một thời, mỗi dịp Tết đến là trong tôi lại dấy lên rất nhiều nỗi lo. Lo năm nay có “hạn” gì không, lo làm ăn có trắc trở không, lo gia đạo có yên ổn không. Tôi đi chùa đầu năm với tâm thế cầu xin nhiều hơn là tìm sự an tĩnh. Tay cầm nhang, miệng khấn đủ điều, lòng chất đầy những mong cầu cho tương lai mà chính mình cũng không biết phải làm gì để thay đổi.
Hạ mình không phải yếu đuối: Một góc nhìn từ lời Phật dạy
NGPGVN - Trong lời dạy của Đức Phật, “hạ mình” không phải là tự ti hay đánh mất giá trị bản thân, mà là hành trình buông bớt cái tôi để chạm đến trí tuệ và từ bi. Khi con người biết cúi xuống trước bản ngã của chính mình, tâm trở nên nhẹ hơn, lòng mở rộng hơn, và con đường an lạc dần hiện ra giữa những va chạm đời thường. Bài viết là một suy niệm về ý nghĩa sâu xa của sự hạ mình trong Phật pháp – nơi cái tôi lắng xuống để con người thật sự lớn lên.
Chúng ta chỉ có một cuộc đời, xin đừng làm tổn thương nhau!
Trong dòng chảy vô thường của kiếp người, mỗi chúng ta chỉ có một đời để sống, để thở, để yêu thương và để học cách hiểu mình – hiểu người. Một đời ấy, nhìn thì dài, nhưng quán chiếu bằng tuệ giác của Đức Phật, lại mong manh như sương sớm đầu cành, như hơi thở ra vào nơi đầu mũi. Chính vì chỉ có một cuộc đời như thế, nên mỗi tổn thương gây ra cho nhau đều trở thành điều đáng suy ngẫm.
Đoạn trừ “cái tôi do suy tưởng”
Con người từ khi ra đời đã tồn tại “cá nhân” hay “cái tôi”. Thế nên, rất cần phân biệt “cá nhân hay cái tôi là thực kiện” và “cá nhân hay cái tôi do suy tưởng”. “Cá nhân hay cái tôi là thực kiện” chỉ những gì là sự tồn tại của chính mình, khẳng định mình có mặt trên đời này. Nó là nguyên nhân và lý do cho sự tồn tại của mỗi con người. Mỗi người đều có cái tôi riêng, không ai giống ai từ đó hình thành nên tính cách rất khác nhau dù chúng ta cùng sống trong một xã hội.
7 loại dục điều khiển bạn và cách hóa giải
Chỉ khi dục được đưa ra ánh sáng của chính niệm và trí tuệ, chuỗi vận hành ấy mới có cơ hội bị gián đoạn, mở ra khả năng chuyển hóa nghiệp và thiết lập một đời sống có ý thức, tự do và an ổn hơn.
Tin vào nhân quả, mỗi ngày của tôi trở nên nhẹ nhàng hơn
NGPGVN - Giữa những lo toan và bất an của đời sống hiện đại, có một niềm tin âm thầm giúp con người bước đi nhẹ nhõm hơn: tin vào nhân quả. Khi hiểu rằng mọi hành động, lời nói và ý nghĩ đều để lại dấu ấn, ta học cách buông bớt oán trách, thôi so sánh và quay về sống tử tế với chính mình. Từ đó, mỗi ngày trôi qua không còn nặng nề vì mong cầu hay bất công, mà trở thành một hành trình an nhiên, đủ đầy từ bên trong.
Ngẫm lời thầy: hạnh phúc từ mỗi phút giây
“Khả năng sống chánh niệm mỗi giây, mỗi phút đem lại hạnh phúc cho ta và những người chung quanh ta”.
Vô thường - Nụ cười của hoa cúc
Có những buổi sáng, khi bước chân trên con đường thiền hành, đôi lúc ta lại bắt gặp một vài bông hoa cúc vàng nở rộ bên lối đi.
Lắng nghe nội tâm
Trong nhịp điệu chậm rãi, nhẹ như hơi thở, con người học cách lắng nghe nội tâm, biết trân trọng sự sống và sống an hòa hơn giữa thế giới nhiều biến động. Đó cũng chính là giá trị bền lâu mà thơ Phật giáo mang lại cho đời sống xã hội.
Cần làm gì để giữ "Tâm" mình?
NGPGVN - Giữa những bộn bề của cuộc sống, con người thường mải miết tìm cách kiểm soát hoàn cảnh bên ngoài mà quên mất việc chăm sóc thế giới nội tâm. Khi niềm vui đến rồi đi, khi lo âu và phiền não liên tục khởi lên, ta mới giật mình tự hỏi: làm sao để giữ được tâm mình giữa dòng đời biến động? Từ ánh sáng của Phật pháp, hành trình giữ tâm không phải là né tránh khổ đau, mà là học cách quay về, quan sát và nuôi dưỡng sự an ổn từ bên trong.
Hạnh phúc mỗi ngày của một người biết đến phật pháp
NGPGVN - Hạnh phúc, với người học và hành Phật pháp, không còn là điều phải tìm kiếm ở những thành tựu lớn lao hay những ước vọng xa xôi. Đó là niềm an vui lặng lẽ được nuôi dưỡng từ hơi thở chánh niệm, từ sự hiểu biết và buông xả trong đời sống thường nhật. Bài viết là lời tự sự chân thành của một người Phật tử, chia sẻ về hành trình nhận ra và gìn giữ hạnh phúc mỗi ngày giữa những thăng trầm rất đời của kiếp nhân sinh.
Cảm nhận về chữ “Thiện” - con đường lặng lẽ của người học Phật
Giữa nhịp sống nhiều xao động và toan tính, chữ “Thiện” trong đạo Phật hiện lên như một điểm tựa lặng lẽ cho những ai còn thao thức đi tìm sự an ổn nội tâm. Không ồn ào giáo điều, thiện bắt đầu từ một niệm lành trong tâm, lan tỏa qua lời nói và hành động, nuôi dưỡng đời sống bằng từ bi và tỉnh thức. Với người phật tử, cảm nhận về chữ “Thiện” cũng chính là hành trình quay về soi lại chính mình, để học cách sống hiền lành hơn giữa cuộc đời nhiều biến động.
Đạo Phật trong tâm trí, trái tim tôi
NGPGVN - Giữa những bộn bề của cuộc sống hiện đại, tôi tìm thấy một khoảng lặng nhỏ khi quay về với đạo Phật — không phải như một tín ngưỡng xa xôi, mà như một dòng suối mát chảy qua tâm trí và trái tim mình. Mỗi hơi thở, mỗi khoảnh khắc dừng lại, đều trở thành lời nhắc rằng bình an vốn không ở đâu xa, mà nằm ngay trong cách ta nhìn cuộc đời. Đạo Phật đến với tôi tinh giản, hiền lành, mà sâu sắc — giúp tôi học cách sống nhẹ hơn, thương nhiều hơn và hiểu chính mình rõ ràng hơn từng ngày.