Cho đến khi tôi hiểu hơn về hai chữ nhân quả trong lời Phật dạy.
Trước đây, tôi vẫn nghĩ nhân quả là một thứ gì đó xa vời, như một quy luật vô hình dùng để “răn dạy” con người. Nhưng khi học Phật pháp, tôi mới nhận ra nhân quả không phải là điều để sợ, mà là điều để hiểu. Nhân quả không phải để hù dọa, mà để giúp mình thấy rõ: cuộc đời mình hôm nay là kết quả của những gì mình đã làm hôm qua, và ngày mai sẽ được tạo nên từ những gì mình đang làm hôm nay.
Khi hiểu điều đó, Tết trong tôi bắt đầu thay đổi.
Tôi không còn quá bận tâm đến chuyện “năm tốt, năm xấu”. Bởi nếu năm xấu hay tốt được quyết định bởi sao hạn, thì sự tu tập và nỗ lực sống thiện lành của tôi trở nên vô nghĩa. Đức Phật dạy con người là chủ nhân của nghiệp, chứ không phải nạn nhân của số phận. Vậy thì thay vì lo lắng năm nay có gặp hạn gì không, tôi tự hỏi: năm qua mình đã gieo những nhân gì?

Tôi nhìn lại cách mình sống với gia đình, với công việc, với người xung quanh. Có những lúc nóng giận, có những lần nói lời làm người khác tổn thương, có những khi vì lợi ích cá nhân mà thiếu đi sự chân thật. Tôi hiểu rằng, nếu có điều gì không thuận xảy đến, đó không phải do “xui”, mà là kết quả của những nhân mình đã gieo.
Hiểu như vậy, tôi bớt trách hoàn cảnh, bớt trách người khác, và quan trọng nhất là bớt trách chính mình.
Tết vì thế cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.
Thay vì tất bật đi xem bói, xin xăm, cúng sao giải hạn, tôi dành thời gian đi chùa để nghe pháp, để ngồi yên vài phút giữa không khí đầu xuân thanh tịnh. Tôi nhận ra, điều mình cần không phải là biết trước tương lai, mà là biết cách sống tốt trong hiện tại.
Có lần, đứng trước sân chùa ngày mồng Một, nhìn dòng người chen nhau cầu tài, cầu lộc, tôi bỗng mỉm cười. Tôi từng là một trong số đó. Tôi từng tin rằng chỉ cần khấn đủ điều, cuộc sống sẽ thuận lợi hơn. Nhưng giờ đây, tôi hiểu rằng lời khấn không thể thay thế cho hành động.
Nhân quả dạy tôi một bài học rất đơn giản: muốn quả ngọt, phải tự tay gieo hạt tốt.
Tết cũng là dịp tôi nghĩ nhiều hơn về cha mẹ. Trước đây, tôi thường lo sắm sửa quà cáp, mâm cao cỗ đầy, nghĩ rằng như thế là đủ hiếu. Nhưng khi hiểu nhân quả, tôi biết rằng hiếu không chỉ nằm ở vật chất, mà nằm ở cách mình cư xử mỗi ngày. Một lời nói nhẹ nhàng, một sự nhẫn nhịn, một chút quan tâm chân thành… đó mới là những “nhân” tạo nên hạnh phúc lâu dài cho gia đình.
Tôi cũng học cách buông bớt những giận hờn cũ mỗi khi năm hết Tết đến. Vì tôi hiểu rằng ôm giữ bực bội chỉ là tiếp tục gieo thêm những hạt giống khổ đau cho chính mình. Nhân quả không chừa một ai, kể cả trong những suy nghĩ thầm kín nhất.
Có người hỏi tôi: “Vậy hiểu nhân quả rồi, anh có còn cầu gì trong dịp Tết không?” Tôi trả lời: vẫn có, nhưng là cầu cho mình đủ tỉnh thức để sống tốt hơn, đủ kiên nhẫn để sửa những thói quen xấu, đủ từ bi để không làm tổn thương người khác.
Đó là những điều nằm trong khả năng của mình, không phải điều phải xin từ ai.
Tết năm nay, tôi không còn nặng nề với những nỗi sợ vô hình. Tôi không còn lo lắng về vận hạn, không còn phụ thuộc vào quẻ xăm hay lời phán. Tôi thấy lòng mình bình thản hơn, vì biết rằng dù điều gì xảy ra, mình cũng có thể đón nhận bằng sự hiểu biết về nhân quả.
Nếu gặp điều thuận lợi, tôi biết đó là quả của những việc lành đã gieo. Nếu gặp điều khó khăn, tôi xem đó là cơ hội để học cách nhẫn nại và điều chỉnh bản thân.
Hiểu nhân quả giúp tôi đón Tết với một tâm thế khác: không mong cầu quá nhiều, không sợ hãi quá nhiều, không trách móc quá nhiều.
Chỉ đơn giản là sống trọn vẹn trong những ngày đầu năm, với lòng biết ơn những gì đang có, và ý thức rõ ràng về những gì mình cần làm tốt hơn.
Và tôi nhận ra, khi lòng bình thản, Tết tự nhiên trở nên rất đẹp. Không phải vì pháo hoa, không phải vì mâm cỗ, mà vì trong tâm không còn những xao động cũ.
Một mùa xuân thật sự bắt đầu từ chính sự an yên bên trong.
Chia sẻ của chị Ngọc Loan - Đến từ Gia Lai