Mỗi độ xuân về, lòng người Việt lại rộn ràng trong không khí Tết. Phố xá lên đèn, chợ hoa tấp nập, nhà nhà sửa soạn mâm cỗ, quần áo mới, những lời chúc tụng tốt lành nối nhau vang lên. Tết vốn là dịp đoàn viên, là khoảnh khắc chuyển giao giữa cũ và mới, giữa những điều đã qua và niềm hy vọng phía trước. Nhưng giữa nhịp sống hiện đại đầy tất bật, Tết đôi khi trở thành cuộc chạy đua: chạy theo hình thức, theo vật chất, theo những chuẩn mực vô hình của sự “đủ đầy”. Chính trong bối cảnh ấy, tinh thần “tri túc” của đạo Phật lại trở nên cần thiết hơn bao giờ hết.
Trong giáo lý nhà Phật, tinh thần biết đủ được nhắc đến rõ ràng trong kinh điển, đặc biệt là trong Kinh Pháp Cú với câu: “Biết đủ là giàu sang lớn.” Tri túc không có nghĩa là an phận, không cầu tiến; càng không phải là từ chối mọi nỗ lực vươn lên. Tri túc là thái độ sống tỉnh thức, hiểu rõ nhu cầu chân thật của mình và không để lòng tham dẫn dắt. Người biết đủ vẫn làm việc, vẫn xây dựng tương lai, nhưng không đánh đổi bình an nội tâm để đổi lấy sự hơn thua.
Tết, nhìn dưới ánh sáng của tri túc, trở về đúng ý nghĩa ban đầu: một dịp tạm dừng. Sau một năm mưu sinh, con người cần một khoảng lặng để nhìn lại chính mình. Ta đã sống thế nào? Đã làm được gì thiện lành? Đã lỡ gây ra những tổn thương nào cần hóa giải? Nếu Tết chỉ còn là chuyện sắm sửa, tiệc tùng, so đo hơn kém, thì vô tình ta đã để một ngày lễ thiêng liêng trở thành áp lực.

Tinh thần tri túc giúp ta đón Tết nhẹ nhàng hơn. Một mâm cơm giản dị nhưng ấm áp tình thân vẫn trọn vẹn hơn một bữa tiệc xa hoa mà lòng còn chất chứa phiền muộn. Một bộ quần áo mới đủ chỉnh tề vẫn ý nghĩa hơn những món đồ mua vội chỉ để “bằng người ta”. Khi biết đủ, ta thôi so sánh. Khi thôi so sánh, ta bớt khổ.
Nhiều người than rằng Tết ngày nay “nhạt” hơn xưa. Có thể vì vật chất dư dả hơn nhưng lòng người lại bận rộn hơn. Tri túc không làm Tết nhạt đi; trái lại, nó làm Tết đậm đà hơn. Bởi khi không bị cuốn theo vòng xoáy tiêu dùng, ta có thời gian ngồi xuống bên cha mẹ, lắng nghe câu chuyện cũ, nhìn rõ những sợi tóc bạc đã nhiều thêm theo năm tháng. Ta biết trân quý một cái nắm tay, một lời chúc chân thành, một nụ cười của trẻ nhỏ.
Trong đạo Phật, gốc rễ của khổ đau là tham ái. Tết là dịp mà lòng tham dễ được “hợp thức hóa”: tham ăn ngon, tham mặc đẹp, tham quà cáp nhiều, tham lời khen tụng. Nếu không tỉnh thức, ta sẽ rơi vào trạng thái “không đủ” dù đang có rất nhiều. Càng muốn nhiều, càng thấy thiếu. Ngược lại, người tri túc có thể cảm nhận niềm vui từ những điều rất nhỏ: một cành mai trước hiên, một chậu quất trong sân, tiếng pháo hoa vọng lại từ xa.
Tinh thần tri túc còn giúp ta nhìn Tết bằng lòng biết ơn. Biết ơn vì mình còn cha mẹ để về thăm, còn mái nhà để trở lại, còn công việc để tiếp tục sau kỳ nghỉ. Không phải ai cũng có được những điều tưởng chừng bình thường ấy. Khi khởi tâm biết ơn, ta không còn thấy Tết là gánh nặng chi tiêu, mà là cơ hội để bày tỏ tình thương.
Tết cũng là lúc con người dễ vướng vào chuyện “nợ nần” – cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng. Có người vay mượn để tổ chức Tết cho “bằng bạn bằng bè”. Có người ôm trong lòng những món nợ cảm xúc: giận hờn, trách móc, chưa kịp buông bỏ. Tri túc dạy ta sống vừa phải, tiêu dùng trong khả năng của mình, và quan trọng hơn là biết dừng lại trước khi lòng tham vượt khỏi giới hạn. Một cái Tết bình an không bắt đầu từ ví tiền đầy, mà từ tâm hồn nhẹ.
Sống tri túc trong ngày Tết còn là biết dừng lại để tu sửa chính mình. Ta có thể tự hỏi: Năm qua mình đã sống thiện lành chưa? Đã nói lời ái ngữ với người thân chưa? Đã thực hành bố thí, chia sẻ với những mảnh đời khó khăn chưa? Tết không chỉ là thay áo mới cho thân, mà còn là thay đổi nhận thức trong tâm. Nếu mỗi người chịu khó bớt một chút hưởng thụ để dành một phần chia sẻ cho người nghèo, thì niềm vui xuân sẽ lan tỏa rộng hơn.
Tri túc cũng giúp ta đón nhận những điều chưa trọn vẹn. Có thể năm qua công việc chưa như ý, dự định còn dang dở, mối quan hệ còn rạn nứt. Nhưng thay vì trách đời, trách người, ta học cách chấp nhận thực tại và nỗ lực chuyển hóa. Biết đủ với những gì đang có không có nghĩa là dừng lại; đó là nền tảng để bước tiếp mà không bị mặc cảm hay ganh tỵ làm chùn chân.
Tết, suy cho cùng, là khoảnh khắc giao thoa giữa vô thường và hy vọng. Một năm cũ khép lại, một năm mới mở ra. Nếu hiểu được lẽ vô thường, ta sẽ không quá buồn vì những mất mát, cũng không quá say mê những thành công. Tri túc giúp ta giữ được sự quân bình ấy. Niềm vui đến, ta trân trọng. Nỗi buồn đến, ta học hỏi. Không cực đoan, không chấp thủ.
Giữa tiếng cười nói rộn ràng ngày xuân, có lẽ điều quý giá nhất không nằm ở mâm cao cỗ đầy, mà ở sự an yên trong lòng mỗi người. Một cái Tết có thể giản dị, nhưng nếu được thắp sáng bởi tinh thần tri túc, nó sẽ trở nên sâu sắc. Khi ta biết đủ, ta không còn đòi hỏi Tết phải hoàn hảo. Ta chỉ cần Tết là dịp để yêu thương nhiều hơn, để quay về nhiều hơn, để sống chậm lại giữa dòng đời vội vã.
Và có lẽ, đó mới chính là mùa xuân đích thực – mùa xuân bắt đầu từ tâm.
Hạnh Phúc